Tà Xùa: Hay là mình chạy trốn, bỏ thành phố ồn ào

Thảo luận trong 'Cuộc sống Online' bắt đầu bởi ngothambeauty, 22/11/2017.

  1. Offline

    ngothambeauty Member

    Số bài viết:
    89
    Đã được thích:
    0
    Em muốn hét thật lớn rồi buông bỏ tất cả chạy trốn tới vùng trời không có sự nhớ nhung.Em muốn hét thật to rồi để mặc tất cả chạy trốn tới chân trời không có sự tổn thương. Đưa nhau đi trốn thôi người còn ngại gì nữa!

    Đưa nhau đi trốn thôi người còn ngại gì nữa!

    Xách giỏ bước ra cửa lên xe mình đi cùng! Mình đến vùng bình yên chỉ riêng nhì hơi thở không trăn trở bã ở vùng miền khác biệt. Em sẽ ngồi ở sau người cứ việc ở trước mình lướt trên con đường bụi mờ gió bao quanh.

    [IMG]

    Hành trang trước khi tôi lên đường là câu chuyện nhưng mà Hà kể về Tà Xùa với “biển mây” bồng bềnh như chốn “bồng lai tiên cảnh”, là những cung đường với rất nhiều khúc cua, ổ voi, những dốc lên xuống bám lấy núi cao, những bờ vực thẳm.

    Xem thêm bài viết: địa chỉ bán bản đồ việt nam tại hà nội đẹp nhất

    Chúng tôi đặt chân đến trung tâm bản Tà Xùa lúc chiều tà. Cái bản bé dại, đơn sơ với hơn 20 nóc nhà xuất hiện giữa con đường đèo ngoằn nghèo nấp bên sườn núi. Ở đó có rất ít dân bản sinh sống. Bởi lẽ, họ “nhường” lại vị trí thuận lợi này cho các dịch vụ kinh doanh cũng như dân “phượt” dừng chân.

    Mặt đường mờ dần sương sớm, mặt trời lấp ló giống như quả cầu lửa bồng bềnh trôi trên biển mây. Chúng tôi cứ thế chạy xe với ánh bình minh lấp loáng nửa bên mặt. Khung cảnh hùng vĩ, hoang sơ vô cùng. Đỉnh Tà Xùa dần hiện lên buổi sáng sớm một cách sừng sững, nên thơ và tuyệt đẹp, đã làm nên hành trình “đuổi ánh bình minh, săn mây” vào lúc 5h sáng.

    [IMG]

    Tôi và đám bạn dành cả buổi sáng để chạy sâu vào Háng Đồng, vào Xím Vàng ngắm nhìn cuộc sống nơi đây, nơi những người phụ nữa hằng ngày bế con ngồi sưởi nắng và khâu váy áo, nơi những đứa trẻ yêu thích với việc trèo cây, thẹn thùng cười khi chạm mặt máy ảnh của chúng tôi, nơi con đường nối sang Trạm Tấu đã khiến chúng tôi chùn bước quay lại bởi những chiếc xe máy thuê quá yếu để đi tiếp.

    Thỉnh thoảng tôi và các bạn vẫn nhắc tới Tà Xùa như một nỗi nhớ quái lạ khó gọi tên. Chúng tôi nhớ cái homestay mình ở, nhớ cái ban công và những chậu hồng hoa nở bung giữa trời đông. Chúng tôi nhớ cái quán café GIÓ kê vài chiếc ghế nhựa con con, tên quán viết đơn sơ bằng mấy nét phấn lên vách nhà – có lẽ là cái quán café duy nhất của Tà Xùa lúc ấy. Chúng tôi nhớ mảnh đất đẹp tới nao lòng nơi mây trời gió núi chạm mặt nhau cùng tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt sắc.

    Hãy để nỗi nhớ trong tim các bạn mang tên Tà Xùa.

    Xem thêm bài viết: bản đồ thế giới bán ở đâu đẹp nhất


Chia sẻ trang này