Bố tôi, người quét lá (Một câu chuyện cảm động về người Cha)

Thảo luận trong 'Nghệ thuật sống' bắt đầu bởi Giang Nguyen, 16/10/2012.

  1. Offline

    Giang Nguyen Đầu lạnh và Tim nóng

    Số bài viết:
    978
    Đã được thích:
    762
    Dành ít phút Đọc và Suy Ngẫm

    [Một câu chuyện cảm động về BỐ ]



    Khi còn nhỏ, mỗi buổi chiều, tôi lại háo hức đứng ở ngõ ngóng
    bố về. Bóng ông đổ dài theo chiếc xe đạp thồ cũ rích, nhọc
    nhằn đạp từng vòng. Phía sau xe, những bao tải lá lớn chất
    cao ngất…
    [IMG]
    - A, bố về…bố về!
    - Bố ơi, bố có mua kem cho con
    không? Kem Hà Nội ý, những
    que kem có vỏ bọc ở ngoài đó
    bố?
    Vừa nói, tôi vừa hồi hộp chạy theo. Về tới sân, xuống xe, bố
    dựng chân chống, nhấc bổng tôi lên, mắt nhìn tôi trìu mến:
    - Hôm nay bố đi làm về muộn quá nên không kịp mua. Để
    mai bố mua cho con trai yêu của bố nhé! Bố hứa mai sẽ mua
    đền con 2 cây kem lớn. Chịu không? Nghe tới đó, tôi giận dỗi đẩy tay bố ra khỏi người, chạy vào
    giường úp mặt khóc nức nở:
    - Bố không giữ lời hứa…con không chịu đâu! Con muốn ăn
    kem Hà Nội cơ…, con bắt đền bố…, huhu…huhu!
    Vừa lúc ấy, mẹ đi làm đồng về.
    Thấy tôi khóc, mẹ hỏi bố:
    - Sao mà con khóc thế mình?
    - Con nó đòi kem mình ạ. Kem
    mua ở ngoài Hà Nội. Tôi thương con quá, nhưng ngặt nỗi… thất
    hứa với nó mấy lần rồi. Tội thằng nhỏ quá!
    Thoáng nghe, mẹ đã hiểu tất cả. Đặt vội gánh khoai nặng
    xuống, mẹ xắn tay áo, phụ bố dỡ những bao lá tãi ra sân
    hong cho khô. Giọng mẹ âu yếm:
    - Mình có mệt lắm không? Hôm nay nắng thế này, tôi thương
    mình lắm! Nhìn áo kìa, ướt như gặp mưa ấy. Mặt mũi lã chã mồ
    hôi rơi thế này, tôi lo mình ốm mất. Con nó còn nhỏ, kệ nó
    mình ạ! Thương thì thương, nhưng hoàn cảnh gạo chẳng có
    mà ăn, thì lấy đâu mà chiều con được. Rồi lớn lên, con nó sẽ
    hiểu thôi. Mình ra rửa chân tay rồi vào nghỉ ngơi cho lại sức.
    Rồi mẹ lại bên giường tôi vỗ về:
    - Con ngoan nín đi. Con trai ai lại khóc thế này. Xấu lắm! Mẹ
    mắng bố rồi. Mai, ngày nào mẹ cũng cho cu Tít tiền mua kem
    đá nhé! Kem ấy cũng ngon lắm!
    Thường ngày, tôi vẫn thích ăn kem đá. Cứ hai ngày mẹ lại cho
    tôi 100 đồng để mua. Giờ mẹ nói ngày nào cũng cho. Nghe
    chừng cũng xuôi, tôi nín bặt,ngồi dậy xà vào lòng mẹ nũng
    nịu:
    - Con không yêu bố đâu! Chỉ
    yêu mẹ thôi!
    Mẹ mỉm cười, củng nhẹ vào
    trán tôi một cái:
    - Phải yêu cả bố nữa chứ? Lớn
    lên, cu Tít sẽ hiểu lòng bố thương con nhiều như thế
    nào…Chiều hôm sau, tôi lại ra ngõ ngóng bố. Mặt trời đã khuất
    sau rặng tre, bóng tối dần đổ xuống, nhưng đợi mãi bố vẫn
    chưa về. Cả mẹ cũng vậy. Lát sau, nội sang. Thấy tôi, nội
    rưng rưng nước mắt. Nội ôm chặt tôi và khóc.
    Tối đó, và cả nửa tháng ròng nội ở lại chăm nom tôi, vì bố mẹ
    tôi không về….
    Một sáng, nội dắt tôi ra tận đê đón bố mẹ. Từ xa, tôi đã trông
    thấy bóng bố. Nhưng sao lạ quá…! Bố không đi trên chiếc
    xe cà tàng quen thuộc mà ngồi trên chiếc xe lăn, có mẹ đứng
    đằng sau đẩy. Mẹ gầy rạc đi.Còn bố vẫn khuôn mặt phúc
    hậu ấy, luôn mỉm cười dù mệt mỏi, nhưng đôi chân thì đâu
    rồi???
    Nội thấy bố như vậy thì khóc nấc lên. Tôi còn nhỏ nên
    không hiểu vì sao. Chỉ biết, tối đó có bao nhiêu người tới chơi,
    và đó cũng là lần đầu tiên trong đời, tôi được ăn thỏa
    thích kem Hà Nội do bố mang về.
    Sau này, khi tôi lớn lên, mẹ đã kể tôi nghe chuyện xảy ra
    ngày ấy. Tôi đã khóc rất nhiều…
    Ngày ấy nhà tôi nghèo lắm. Bố mẹ làm quần quật suốt năm,
    suốt tháng cũng không đủ tiền đong gạo. Những lúc không
    kiếm được việc, bố lại lặn lội đạp hơn 20 cây số ra tận Hà
    Nội, tới những công viên quét lá về đun bếp.
    Rơm rạ có nhiều, nhưng phải bán cho người ta nuôi bò. Mua
    củi thì đâu có tiền. Vì thế, dù vất vả, bố vẫn đều đặn quét
    mỗi ngày 6 bao lá lớn chở về. Và thế là, bao nhiêu vỏ sữa
    chua, vỏ kem trẻ em thành phố ăn khi đi chơi công viên, bố
    quét lẫn lá mang về. Mỗi lúc bố rải lá ra sân hong khô, tôi lại
    nhặt những vỏ ấy lên. Đó là những chiếc vỏ mang hình
    những que kem lớn phủ đầy sôcôla, màu sắc xanh đỏ. Kem
    đậu xanh, kem dâu tây, kem khoai môn.
    Nghe bố kể, kem đó ở Hà Nội và chỉ trẻ con nhà giàu mới có tiền
    mua. Ôi, chắc phải ngon lắm! Chẳng bù cho kem ở quê mình,
    toàn đá là đá, không ăn nhanh thì chảy hết… Giá mà một lần
    được ăn chúng nhỉ! Rồi tôi đòi bố phải mua cho bằng được.
    Chiều định mệnh ấy, như mọi ngày, bố quét được 6 bao lá
    đầy. Ông không về sớm, mà gắng quét thêm 2 bao nữa. Rồi
    ông bán tất cả cho một bác đạp xích lô được 5000 đồng.
    Ông để dành 2000 đồng về đưa mẹ đong gạo. Còn 3000, ông
    đạp vội tới Tràng Tiền mua 2 cây kem. Rời khỏi cửa hàng,
    trời đã tối nhem, ông quên hết mệt mỏi, đạp thật nhanh về
    nhà, vui sướng khi nghĩ đến tiếng reo hò mừng rỡ của con
    trai. Lúc qua đường, do mải nghĩ,ông đã bị một chiếc xe máy
    đang phóng tốc độ cao tông vào. Chiếc xe đạp cong số 8,
    còn ông đã vĩnh viễn mất đi đôi chân.
    Hôm bố ra viện, nghe kể lại câu chuyện bố bán lá để mua kem
    cho tôi, một bác sĩ tốt bụng đã mua một túi kem lớn, biếu bố
    làm quà tặng con trai. Mẹ bảo,khi đón nhận túi kem ấy, lần
    đầu tiên thấy bố khóc nhiều như thế…
    Lớn lên, đi học rồi đi xa, nhưng mỗi ngày, tôi càng cảm thấy
    tình thương bố mẹ dành cho tôi nhiều hơn bao giờ hết. Giá như
    ngày ấy tôi không ham ăn…!
    Giá như ngày ấy…, thì bố đã không mất đi đôi chân. Và tôi
    biết cuộc sống không có từ “giá như”…
    Bao năm qua, bố chịu nhiều đau đớn về thể xác, nhưng bố
    luôn vui vì con trai mình biết đặt chữ hiếu lên đầu và luôn
    biết tiến về phía trước!
    -----------------------------------------


  2. Offline

    thiep8x Active Member

    Số bài viết:
    2.154
    Đã được thích:
    864
    Ủng hộ ủng hộ
  3. Offline

    hongkhanh2102 Active Member

    Số bài viết:
    49
    Đã được thích:
    35
    Cuộc sống chẳng lẻ phải trả một cái giá thật lớn mới nhận ra được một chân lý một bài học sao?
    Tại sao cuộc sống lại bắt bản thân bỏ đi thứ quan trọng nhất chứ?
  4. Offline

    baohiempjico New Member

    Số bài viết:
    3
    Đã được thích:
    0
    up top, chúc một ngày tốt lành !!!
  5. Offline

    Hieuheroin123 Active Member

    Số bài viết:
    1.305
    Đã được thích:
    90
    Mình thật hạnh phúc so vs nguoi khác. Thương ba quá :((
  6. Offline

    hieudxmb Member

    Số bài viết:
    116
    Đã được thích:
    1
    Một câu chuyện có tình :)

Chia sẻ trang này